George Berkeley (1685–1753) là một triết gia Anglo-Ailen xuất sắc của thời kỳ cận đại. Một trong những đóng góp chính của ông là phát triển chủ nghĩa duy tâm, quan điểm phủ nhận sự tồn tại của vật chất như một thực thể riêng biệt. Berkeley cho rằng thực tế chỉ gồm những tâm trí và các ý tưởng của chúng; ví dụ, bàn ghế chỉ là những ý tưởng trong tâm trí người nhận biết. Ông cũng nổi tiếng về việc phê phán khái niệm trừu tượng, mà ông cho là ảo và không thể tiếp cận. Trong bối cảnh này, Berkeley chỉ trích Locke, người cho rằng tâm trí rút ra cái chung giống nhau từ các vật riêng lẻ để tạo ra một ý niệm trừu tượng mới. Berkeley chỉ ra rằng chẳng hạn, không thể tạo ra ý niệm trừu tượng về “chuyển động” tách rời khỏi một thân thể đang chuyển động, vì ý niệm đó không được phép là đi bộ, bay hay trườn. Tương tự, chúng ta không thể hình dung một ý niệm trừu tượng về “thân thể”, vì nó phải là một người da trắng, da đen, da vàng nâu, người khòm, người cao hay người thấp. Thay vì ý niệm trừu tượng, Berkeley đề nghị rằng ta có thể tạo ra một ý niệm chung đại diện cho tất cả các ý niệm cụ thể cùng loại. Ví dụ, khi ta nói “chuyển động”, ta nghĩ đến bất kỳ vật nào đang chuyển động — bay, trườn hay đi bộ — và từ chung đó áp dụng được cho tất cả.